Bất công trong xã hội hiện nay là một chủ đề nóng toàn cầu. Ví dụ như 1% dân số nắm tài sản bằng 99% còn lại, đặc biệt tất cả đều đổ dồn hướng mắt về nước Mỹ khiến cho người ta có cảm giác rằng chỉ riêng nước Mỹ đã nói thay cho cả thế giới.
Thực tế:
- 80% dân số thế giới trong tình trạng gần như vô sản
- 2% số người giàu trên thế giới nắm tài sản bằng tất cả tài sản của dân số còn lại
- 300 người giàu nhất trên thế giới có tổng số tài sản bằng 3 tỷ người khác
Trong khi:
- 200 năm trước tài sản người giàu chỉ gấp 3 lần so với người nghèo
- Thập niên 1960 khi kết thúc chế độ thuộc địa, con số ấy là 35 lần.
- Bước sang thập niên thứ hai của thế kỷ 21 đã lên tới 80 lần.
Các nước giàu mỗi năm chi ra 130 tỷ USD tiền hỗ trợ phát triển kinh tế (ODA ở Việt Nam là một ví dụ). Nhưng vì sao các nước phát triển (như Việt Nam) không thể giàu lên được mà khoảng cách đó với nước giàu càng xa?
Bởi vì:
- Nguyên nhân thứ nhất nằm ở các tập đoàn xuyên quốc gia: Mỗi năm các tập đoàn lớn thu về khoảng 900 tỷ USD từ các nước nghèo.
- Nguyên nhân thứ hai là việc vay nợ: Mỗi năm các nước nghèo phải trả 600 tỷ USD tiền vay nợ cho các nước giàu.
- Các nước nghèo càng thua thiệt hơn khi trong các hợp đồng thương mại với những điều luật là do các nước giàu làm ra.
Khái niệm "Thương mại thế giới" chẳng qua là con đường dẫn tới việc mua bán tài nguyên và nhân công lao động với giá rẻ mạt. Các nước nghèo bị thiệt trong thương mại với các nước giàu mỗi năm vào khoảng 500 tỷ USD và như vậy nâng tổng số tiền mỗi năm chảy từ các nước nghèo sang các nước giàu lên tới 2000 tỷ USD.
(Nguồn: therules.org)
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen