Trong lúc tôi viết những dòng chữ này, đâu đó trên toàn nước Đức đang có khoảng 4000 người vô tội ngồi tù vì các lý do khác nhau:
- Nhân chứng khai dối trá
- Nạn nhân vu khống
- Ép cung
- Nhầm lẫn
- Phán quyết sai
-................
Một số trường hợp trong số họ với thời gian cách ly với xã hội còn ngắn, việc hội nhập trở lại không mấy khó khăn. Tuy nhiên với rất nhiều số phận, những ngày tù đó đã thay đổi hoàn toàn số phận.
Một vài ví dụ (Sắp xếp bất kỳ - Vì lý do tôn trọng quyền cá nhân nên tên đầy đủ của một số người không được phép công bố.):
1. Kỹ sư Helmut W. (60 tuổi - nhà tù Landsberg) : Cô con gái nuôi hồi năm 2008 báo cảnh sát rằng ông đã hãm hiếp cô ấy. Mãi cho tới 3 năm sau, cô mới ra nói với cảnh sát rằng cô đã bịa ra câu chuyện hãm hiếp. Sự thật việc hai người làm tình là hoàn toàn tự nguyện. Lý do cô vu khống vì bực tức nhất thời.
Ra khỏi nhà tù, ông Helmut W. đã mất đi tất cả: nghề nghiệp, nhà, vợ, đồng nghiệp và bạn bè. Lý do chủ yếu mọi người xa lánh: Quan hệ tình dục với con gái nuôi.
2. Donald Stellwag (53 tuổi): Một vụ cướp ngân hàng tại Nürnberg, máy quay phim ghi lại được duy nhất là tai của thủ phạm. Hình ảnh được giám định và tòa án, viện công tố dựa vào kết quả giám định khẳng định ông Donald Stellwag là thủ phạm vì có tai giống như thủ phạm trong video. Mãi cho tới khi cảnh sát bắt được thủ phạm thực sự, ông mới được trả lại tự do. Khi bước vào nhà tù ông là người khỏe mạnh, khi ra tù ông đang ở trong tình trạng ốm chờ chết, kinh tế và sự nghiệp tiêu tan hoàn toàn.
3. Monika de Montgazon (năm nay 60 tuổi): Bà làm phụ việc cho bác sĩ nha khoa với công việc rất tốt, thu nhập ổn định đồng thời cũng là người con có hiếu với cha mẹ. 888 ngày là số ngày mà bà phải ngồi tù vì kết quả giám định cáo buộc bà thiêu chết cha ruột của mình. Mãi sau này, qua nhiều cuộc điều tra người ta mới chứng minh được rằng do ông bố, lúc bấy giờ bệnh nặng trên giường và bà Monika de Montgazon phải chăm sóc thường xuyên, hút thuốc lá nên gây ra cháy nhà dẫn tới tử vong.
4 . Harry Wörz: Người vợ cũ của ông bị xiết cổ tới mức sau này trở thành tàn phế vào một ngày trong năm 1997. Trong tất cả những đối tượng tiếp xúc với vợ cũ của ông, không ai có thể nằm trong diện nghi vấn bởi vì tất cả đều là cảnh sát: bố vợ, người chồng sau này. Mãi cho tới năm 2009, các lỗi điều tra của cảnh sát dần bị hé lộ nên được đưa ra xử lại. 12 năm là con số ông phải chờ đợi cho tới lúc tòa án tối cao liên bang Đức tuyên án vô tội. Khi ra tù ông trở thành một phế nhân.
5. Ivan D.: Nhân viên bưu điện, bị kết án tù vì một kẻ khai dối trá và kẻ đó bị thần kinh hoang tưởng. Ngay trước tòa kẻ đó đã nhận "Tôi là cháu ruột của Hitler, hiện đang làm việc cho cả CIA lẫn KGB". Đáng tiếc tòa án đã tin vào lời kẻ đó hơn là lời của Ivan D.. Sau khi được trả lại tự do, Ivan D. đã treo cổ tự tử.
6. Ngày 29 tháng 6 năm 2012, ông Horst Arnold, giáo viên môn sinh học, 53 tuổi, bị đột tử trên đường đi xe đạp từ chợ về nhà. Trái tim của ông đã ngừng đập và ông đã không thoát khỏi số phận nhục nhã từ phán quyết sai lầm của tòa án. 5 năm là thời gian ông phải ở tù vì phán quyết sai lầm việc một nữ đồng nghiệp cáo buộc ông hãm hiếp. Trước sau như một ông khẳng định mình vô tội nhưng chính lời khẳng định đó lại làm hại ông. Bởi vì tòa án cho rằng ông ngoan cố không chịu nhận tội, ông cương quyết không viết thư xin lỗi nạn nhân nên ông bị tống giam vào nơi giam giữ những người bị thần kinh dành cho đối tượng không thể cải tạo.
Sau khi bị kết án ông bị sa thải, không còn là công chức nhà nước, phải sống nhờ trợ cấp HARTZ IV và khi chết, lá đơn đòi đền bù thời gian ở tù oan thậm chí còn chưa được xem xét. (Nguồn: http://www.spiegel.de/panorama/justiz/justizirrtuemer-wie-strafgerichte-daneben-liegen-a-896583.html)
7. Trường hợp gia đình của ông Rudolf Rupp, nông dân: Cả gia đình bao gồm vợ và hai cô con gái cùng một người quen khác của gia đình bị kết án oan tới 8 năm 6 tháng tù oan.
Sự việc diễn ra sau khi ông Rudolf Rupp mất tích vào ngày 12 và 13 tháng 10 năm 2001 và giả thiết đưa ra trước tòa là 4 người kể trên đã xẻ thịt, băm thành từng miếng nhỏ cho đàn chó nuôi ăn hết. Nguyên nhân là trong lúc lấy cung, cảnh sát có hỏi gia đình nuôi chó hay không và được biết trong nhà lúc nào cũng có đàn chó tới 7 con.
1882 ngày trong tù cho tới một ngày tháng 3 năm 2009 khi người ta kéo được một chiếc xe hơi ở dưới sông Donau và xác của ông Rudolf Rupp vẫn còn sau tay lái, phần cổ bị cá đã ăn hết.
Mặc dù vậy tư pháp vẫn quyết giữ án cũ, không chấp nhận cho mở lại hồ sơ. Cả 4 luật sư bao gồm: bà Regina Rick, ông Klaus Wittmann, ông Bernd Scharinger và bà Kerstin Knapp, đại diện cho 4 bị cáo quyết tâm đưa mọi việc ra ánh sáng. Nhờ phán quyết tòa án tối cao tiểu bang Munich, tòa án tiểu bang Landshut mới đưa ra xét xử lại.
Nguồn: http://www.spiegel.de/spiegel/print/d-77222581.html
8.
(Còn nữa)
Có rất nhiều người ngồi tù oan vì nhân chứng nói sai và bị ép cung. Ở Mỹ cũng có tình trạng đó. Không biết bao nhiêu người Hồi Giáo phải ngồi tù oan vì bị nghi ngờ là phần tử khủng bố.
AntwortenLöschen