Năm 1949 khi ấy tây Đức còn đang lựa chọn thủ đô mới cho nước cộng hòa trẻ tuổi, kết hợp giữa 3 vùng chiếm đóng của Mỹ, Pháp và Anh. Frankfurt am Main và Bonn là 2 lựa chọn cuối cùng và qua cuộc lựa chọn này đã thấy rõ: nhà nước Đức mới thành lập thể hiện hối lộ một cách có hệ thống.
"Các công dân Frankfurt thân mến, chúng tôi vừa mới nhận được tin, thành phố Frankfurt sẽ được chọn làm thủ đô"
Đó là những lời thu âm của ông Walter Kolb, thị trưởng TP thời đó, dự kiến phát trên đài truyền thanh của TP nhưng cho tới mãi sau này, đoạn ghi âm đó không bao giờ được phát lại. Một ngày sau đó, quyết định đưa ra hoàn toàn khác, thủ đô mới của CHLB Đức là TP Bonn.
Tại sao?
- Trước tiên hai tiểu bang Hessen và NRW được điều hành do hai đảng khác nhau: tiểu bang NRW do CDU và Hessen do SPD lãnh đạo và vì thế việc lựa chọn thủ đô cho tiểu bang nào là việc liên quan tới quyền lợi của đảng đó. TP Bonn nằm ở tiểu bang NRW có lợi thế do đảng CDU lãnh đạo và thủ tướng đương nhiệm hồi ấy là ông Konrad Adenauer cũng thuộc đảng CDU.
- Frankfurt am Main có tất cả các điều kiện để trở thành thủ đô: là nơi ra đời bản hiến pháp dân chủ đầu tiên của Đức vào năm 1848, là nơi vào thời điểm 1949 là trung tâm hành chính, trung tâm kinh tế và nơi đặt chính quyền lâm thời tây Đức, đồng thời là nơi quân đồng minh đặt trụ sở.
Trong buổi họp bỏ phiếu ngày 10 tháng 5 năm 1949, hội đồng nhà nước Đức đã công bố 33 phiếu chọn Bonn, 29 phiếu chọn Frankurt, một chiến thắng cho thủ tướng đương nhiệm Konrad Adenauer (CDU) hồi ấy. Đảng SPD khi đó yêu cầu bỏ phiếu lại.
Ngày 3 tháng 11 năm 1949, hạ viện Đức mới được thành lập bỏ phiếu lại nhằm đưa ra quyết định cuối cùng: 200 chọn Bonn, 166 chọn Frankfurt am Main.
Một năm sau đó, tờ Spiegel đã có loạt bài điều tra cho thấy kết quả: Ngay trong cuộc bỏ phiếu ở hạ viện Đức, 100 phiếu đã được bỏ tiền mua với tổng số tiền 2 triệu DM, mỗi nghị viên nhận 20.000 DM, một khoản tiền vô cùng lớn tới mức không thể tưởng tượng ra hồi ấy.
Một ủy ban điều tra quốc hội được thành lập (Số hồ sơ lưu trữ trong hạ viện: Nr. 2274), cuộc điều tra kéo dài 6 tháng. Lời khai của các nghị viên nằm trong diện nghi vấn trước ủy ban điều tra đối lập nhau, thậm chí hoàn toàn có thể nhận thấy rõ là những lời dối trá.
Kết quả cuộc điều tra của hạ viện:
- Không có đầy đủ bằng chứng rằng các nghị viên đã nhận hối lộ
- 3 nghị viên đã nghỉ việc do ủy ban điều tra khuyến cáo
Vụ việc được khép lại với nguyên nhân rất đơn giản: vì nước Đức hồi ấy chưa có luật chống hối lộ và cấm mua phiếu lẫn nhau trong hạ viện. Điều đó có nghĩa rằng, các đảng phái, các nhà lãnh đạo có quyền nhận tiền hối lộ, bỏ tiền ra mua bất cứ ai mà không phải đối mặt với nguy cơ ra trước tòa.
-/-
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen