Trong 100 năm qua, nước Nga đã trải qua nhiều lần bị phương tây cấm vận nhưng với nước Nga, việc phương tây cấm vận hình như nó đều mang lại phản ứng ngược. Lần đầu tiên khi nhà nước Xô Viết non trẻ mới ra đời và bị phương tây đòi những khoản nợ như "chúa Chổm" của Nga hoàng từ thời trước đó. Những người Bolsevic đã không chấp nhận và phương tây đã cấm vận Liên Xô. Cuộc nội chiến sau đó phía phương tây đã giúp đỡ nhiệt tình cho phe ủng hộ Nga hoàng tuy nhiên bị thất bại thảm hại. Phương tây tiếp tục cấm vận hoàn toàn, không công nhận chính quyền Xô Viết và thời điểm đó họ cho rằng chính quyền Liên Xô sẽ sụp đổ ngay lập tức.
Ấy thế nhưng, nhà nước Xô Viết trong thời kỳ ấy với một ngân khố trống rỗng, nông nghiệp và công nghiệp đình trệ, không những tồn tại mà còn phát triển vượt bậc trong những thập niên sau đó.
Đế quốc Pháp và đế quốc Anh trước sau vẫn từ chối mọi quan hệ làm ăn với Liên Xô. Riêng các nước khác lần lượt đặt quan hệ ngoại giao và một trong những nước ấy là cộng hòa Weimar*, một nước bị thua trận trong chiến tranh thế giới thứ nhất khiến cho nền công nghiệp không thể sản xuất vì hàng hóa ứ đọng.
Năm 1922 nhà nước cộng hòa Weimar và Liên Xô ký hiệp ước quan hệ, chấm dứt nhà nước Xô Viết bị cấm vận, nối lại quan hệ giữa hai nước vốn bị ngừng lại từ năm 1914. Sau hiệp ước đó, việc cấm vận Liên Xô đã không còn mang lại hiệu quả gì và việc công nhận nhà nước Liên Xô lần lượt được tiến hành ở nhiều nước khác nhau. Kể cả nước Mỹ khi ấy cũng chần chừ mãi cho tới năm 1933 mới chính thức mở đại sứ quán của hai nước.
Phải tới khi chiến tranh thế giới thứ 2 bùng nổ thì việc cấm vận Liên Xô mới được nới lỏng. Nhưng sau khi quân phát xít đầu hàng thì việc cấm vận lại được tiếp tục. Các nước phương tây do sợ hãi sự phát triển của Liên Xô nên năm 1949 đã cho thành lập một ủy ban kiểm soát việc xuất khẩu máy móc và công nghệ sang Liên Xô có tên CoCom (Multilateral Export Control Policy: Coordinating Comitee). Nhiệm vụ chính của CoCom là bằng mọi giá theo kế hoạch 4 năm phải ngăn chặn tất cả việc công nghệ hiện đại sang Liên Xô.
Cho tới khi Liên Xô sụp đổ vào năm 1991 thì nhiều qui định vẫn còn hiệu lực. CoCom vẫn tiếp tục tồn tại cho tới năm 1994 thì bị giải tán.
Năm 1962 khi Liên Xô xây dựng tuyến đường ống dẫn khí đốt mang tên "Hữu nghị" sang tận phương tây, lại một lần nữa vẫn là các tập đoàn của Đức đã đồng ý cung cấp 130 tấn đường ống cho Liên Xô. Dưới sức ép của CoCom hợp đồng đã bị hủy bỏ ngay sau đó khiến cho kế hoạch chậm mất một năm. Nhưng lần này là công nghệ do chính Liên Xô chế tạo và đường ống đã được đưa vào sử dụng sau đó. Bày năm sau một hợp đồng khác xây dựng đường ống dẫn khí "Sojuz" lại được tiến hành với ống sắt do phí Đức cung cấp. Hợp đồng lần này được coi là hợp thế kỷ nhưng CoCom đã không còn đủ khả năng ngăn chặn.
-/-
Cộng hòa Waimar (Tiếng Đức: Waimarer Republik) - Tên gọi của nước Đức từ năm 1918 tới năm 1933.
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen